Ngày 11/9/2008, Diane Marcell trở về nhà ở Albuquerque (bang New Mexico) để chuẩn bị ăn trưa cùng con gái 17 tuổi Brittani. Nhưng khi mở cửa, bà phát hiện cảnh tượng kinh hoàng: Brittani nằm trên sàn, người đầy máu.
Một kẻ lạ mặt cầm xẻng đứng phía trên Brittani. Trong cơn choáng váng, Diane nhìn thấy hắn đi qua phòng khách, đặt xẻng xuống rồi đi vào bếp. Hắn vừa nói "cô sẽ là người tiếp theo" vừa với tay lấy một con dao.
Hoảng sợ, Diane lao ra ngoài kêu cứu. Một hàng xóm đi ngang qua nghe thấy tiếng hét đã dũng cảm chạy vào trong nhà. Kẻ tấn công phá vỡ cửa sổ phòng ăn và tẩu thoát.
Chiếc xẻng - hung khí tấn công Brittani Marcell. Ảnh: Albuquerque Police Dept
Khi Brittani được đưa đến bệnh viện địa phương trong tình trạng nguy kịch, các bác sĩ không nghĩ thiếu nữ có thể sống sót. Kẻ tấn công đã dùng xẻng đánh Brittani mạnh đến mức làm vỡ phần bên trái hộp sọ.
Giọt máu trên mảnh kính
Hắn bỏ lại chiếc xẻng dính máu, con dao và cuộn băng dính. Tuy nhiên, hắn cũng vô tình để lại một manh mối quan trọng khác. Sau khi nhảy qua cửa sổ phòng ăn để tẩu thoát, kẻ này để lại ADN từ giọt máu nhỏ trên mảnh kính vỡ.
Cảnh sát tin rằng đây có thể là manh mối giúp phá vụ án. Tuy nhiên, sau khi đưa mẫu ADN vào hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia, họ không tìm thấy kết quả trùng khớp.
Giọt máu nhỏ ở hiện trường vụ án. Ảnh: Albuquerque Police Dept
Bà Diane mô tả kẻ tấn công là người da trắng khoảng 20 tuổi, cao 1,7 đến 1,8 m, vóc dáng khá cân đối, có mái tóc dựng đứng màu vàng hoặc nâu.
Không có nghi phạm rõ ràng, các điều tra viên quyết định tìm hiểu cuộc sống của Brittani trong những tháng trước vụ tấn công tàn bạo. Họ suy đoán đây là vụ việc mang tính cá nhân vì toàn bộ ngôi nhà không hề bị lục lọi.
Các mối quan hệ xã hội của Brittani, chàng trai mà cô từng hẹn hò, bạn bè và những người tiếp xúc với cô tại nơi làm việc - một quầy bán kính râm trong trung tâm thương mại Cottonwood, đều được tra xét kỹ lưỡng nhưng không hướng điều tra nào đem lại manh mối đáng chú ý.
Trở về từ cõi chết
Trong khi đó, tại bệnh viện, tiên lượng của Brittani không khả quan. Khi nằm tại phòng chăm sóc đặc biệt, cô phải phẫu thuật cắt bỏ một phần não, bị chấn thương sọ não nghiêm trọng. Ống tai của Brittani bị nghiền nát, khiến cô mất thính lực một bên tai. Dây thần kinh thị giác cũng bị đứt do những cú đánh dữ dội vào đầu.
Trong suốt ba tháng căng thẳng, các thành viên gia đình thay nhau túc trực bên giường bệnh cho đến khi bác sĩ thông báo rằng Brittani sẽ sống sót. Thiếu nữ bị mất thính lực vĩnh viễn ở một bên tai và mù mắt trái.
Năm tháng sau vụ tấn công, Brittani được xuất viện. Lo sợ kẻ tấn công chưa rõ danh tính có thể quay lại, Diane đưa Brittani đến Texas phục hồi chức năng chuyên sâu. Thông qua liệu pháp nhận thức - hành vi, một phương pháp giúp não bộ học lại các kỹ năng thông qua quá trình lặp đi lặp lại, Brittani dần khôi phục kỹ năng nuốt, đọc, viết, đi lại.
Tuy nhiên, vụ tấn công cũng gây tổn thương nghiêm trọng đến trí nhớ của Brittani. Cô không thể nhớ phần lớn quãng thời gian học trung học, và cả kẻ đã tấn công cô vào buổi sáng định mệnh ấy.
Brittani Marcell trong ảnh chụp tháng 7/2008 trước khi bị tấn công. Ảnh: ABC
Cái tên trở lại từ ký ức
Hai năm sau vụ việc, công tố viên quyết định truy tố trên cơ sở hồ sơ ADN thu được từ giọt máu tại hiện trường, dù chưa biết mẫu ADN đó thuộc về ai, nhằm tránh nguy cơ vụ án hết thời hiệu truy tố. Nhờ vậy, khi các điều tra viên xác định được danh tính kẻ tấn công, họ có thể bổ sung tên người này vào bản cáo trạng đã có sẵn, qua đó bảo đảm nghi phạm phải đối mặt với tất cả cáo buộc có thể áp dụng.
Năm 2013, thám tử Jodi Gonterman được giao phụ trách vụ án. Quyết tâm phá án, Jodi xem xét 75 người đàn ông được cho là nghi phạm tiềm năng do gia đình cung cấp, đồng thời thuyết phục Brittani trải qua liệu pháp thôi miên vào năm 2014 nhằm cố gắng khôi phục những ký ức có thể đã bị kìm nén sau vụ tấn công.
Trong trạng thái thôi miên, Brittani có thể mô tả kẻ tấn công là một người đàn ông cao, da sáng, tóc dựng, nhưng không thể nêu tên. Tuy nhiên, Brittani nói rằng gã này có thể là người cô quen tại chỗ làm hoặc một khách hàng tại quầy bán kính râm.
Năm 2016, Brittani kể với gia đình rằng vì cái tên "Justin" liên tục xuất hiện trong tâm trí cô mà không hiểu tại sao. Các chị em của Brittani nhớ đến một anh chàng điển trai tên Justin Hansen, từng làm việc tại trung tâm thương mại, nhưng gia đình không có lý do nào để nghi ngờ anh ta làm hại Brittani. Bà Diane không thể nhận dạng Justin Hansen vì không nhìn kỹ mặt kẻ tấn công.
"Anh ta làm việc tại cửa hàng quần áo và thường đi xuống quầy của tôi ngồi nói chuyện", Brittani kể về những gì cô nhớ được về mối quan hệ giữa hai người.
Brittani cung cấp cái tên này cho thám tử Jodi nhưng bị tạm gác sang một bên để tiếp tục theo đuổi các hướng điều tra khác.
Chân dung từ ADN
Để có thêm thông tin về đặc điểm của người mà cảnh sát đang tìm kiếm, Jodi tìm đến công ty công nghệ ADN Parabon NanoLabs. Thời điểm đó, công ty này vừa bắt đầu triển khai một phương pháp phân tích đột phá, cho phép các nhà khoa học dự đoán một số đặc điểm di truyền của một người thông qua ADN, như nguồn gốc tổ tiên, màu tóc và màu mắt.
Jodi chỉ bắt đầu tập trung vào Justin sau khi nhận báo cáo từ Parabon NanoLabs và nhận thấy sự tương đồng đáng kinh ngạc giữa Justin với hình ảnh dựng chân dung do phòng thí nghiệm tạo ra.
Justin lúc này đã kết hôn và có bốn con. Khi các điều tra viên tìm đến, anh ta nhớ ra Brittani nhưng hạ thấp mức độ quen biết giữa hai người, nói rằng anh ta có thể đã "đi ngang qua" cô nhưng chưa bao giờ đi chơi cùng nhau.
Justin Hansen trong cuộc phỏng vấn với truyền thông năm 2018. Ảnh: ABC
Cảnh sát theo dõi Justin và bí mật thu thập mẫu ADN từ cái cốc anh ta vứt vào thùng rác tại nhà hàng. Kết quả xét nghiệm cho thấy mẫu ADN của Justin trùng khớp với mẫu thu được tại hiện trường vụ án.
Justin bị bắt vào tháng 7/2017.
Brittani tin rằng Justin tấn công vì "ghen tuông" và cho rằng có thể trước vụ tấn công, cô từng từ chối những lời tán tỉnh của anh ta.
Dù khẳng định vô tội, Justin chấp nhận hình phạt đối với cáo buộc âm mưu giết người cấp độ một theo thỏa thuận với công tố viên vào tháng 4/2018.
"Tôi muốn ra tòa chứng minh trong sạch, nhưng tôi cảm thấy khả năng thành công là rất thấp. Tôi không muốn mạo hiểm phải xa các con 50-60 năm. Đó là điều khiến tôi đi đến thỏa thuận nhận tội", Justin nói một ngày trước khi bị tuyên án 18 năm tù.
Tuệ Anh (theo Oxygen, ABC News)