Người dân tộc Nùng huyện Lục Ngạn cũng giống như người ở một số dân tộc khác trong tỉnh Bắc Giang. Họ cũng sử dung các loại lương thực như: Gạo tẻ được dùng nấu cơm, nấu cháo, làm bánh tẻ, bún, bánh cuốn. Gạo nếp chủ yếu được dùng vào các dịp lễ tết, cưới xin, ma chay, cúng bái, sinh nhật, sinh trẻ nhỏ…Từ gạo nếp có thể chế biến ra các loại: đồ xôi, nấu cơm nếp, gói bánh chưng, giã bánh dày, bánh gai, bánh trôi, khảu sli, chè gạo nếp, cốm… Ngô, khoai, sắn chủ yếu được chế biến làm thức ăn cho gia súc, gia cầm.
Dệt vải là nghề truyền thống của người dân tộc Nùng, được trao truyền qua nhiều thế hệ. Thế nhưng, nghề dệt đang dần bị mai một bởi hiện giờ có đủ các loại vải vóc bắt mắt, hợp mốt. Giữ nghề truyền thống dân tộc đang là một bài toán khó đối với người Nùng nói chung và người Nùng ở Tân Sơn huyện Lục Ngạn nói riêng.
Dân tộc Nùng là một dân tộc có số lượng người đông nhất so với các dân tộc thiểu số trên địa bàn tỉnh Bắc Giang. Họ cư trú chủ yếu ở các huyện miền núi Sơn Động, Lục Ngạn, Lục Nam, Yên Thế và một số lượng nhỏ ở hai huyện Tân Yên và Lạng Giang.
Ai đã từng đến vùng đất vải thiều Lục Ngạn (Bắc Giang), được thưởng thức rượu men lá-loại rượu được ủ bằng men lá đặc trưng của dân tộc Nùng nơi đây chắc không thể nào quên. Đó là rượu có hương thơm tự nhiên của lá cây rừng, uống rất dịu êm và đặc biệt là không bị đau đầu… hơn hẳn nhiều loại rượu khác.
Dân tộc Dao bên sườn Tây Yên Tử tập trung chủ yếu ở huyện Sơn Động, Lục Ngạn và Lục Nam (tỉnh Bắc Giang). Trước đây, đồng bào Dao sống du canh, du cư nay đã định canh, định cư ổn định. Hiện đồng bào Dao luôn đoàn kết với đồng bào các dân tộc trong tỉnh, cùng chung tay xây dựng cuộc sống no ấm, hạnh phúc. Dù cuộc sống thay đổi song phong tục, tập quán, nét sinh hoạt của người Dao vẫn giữ được bản sắc văn hóa đặc trưng của mình.
Lục Ngạn là huyện miền núi của tỉnh Bắc Giang, cách thành phố Bắc Giang 40km về phía Đông Bắc. Đây là địa bàn cư trú của của nhiều thành phần dân tộc như: Kinh, Tày, Nùng, Sán Dìu, Hoa, Cao Lan, Sán Chí… trong đó dân tộc Nùng có số dân đông thứ 2 sau người Kinh. Người Nùng cư trú trên mảnh đất này từ lâu đời, họ sống thành làng bản, làm nhà trên các sườn đồi thoải, sinh sống chủ yếu bằng nông nghiệp, trồng-khai thác rừng và làm vườn đồi. Xưa kia, đồng bào Nùng ở nhà sàn hoặc nhà trình tường đất. Trải qua thời gian, cũng như nhiều dân tộc anh em khác, đồng bào dân tộc Nùng ở Lục Ngạn đã có cuộc sống kinh tế ổn định và ngày một nâng cao. Hiện nay, cùng với sự tiến bộ của xã hội và sự đi lên của đời sống vật chất, phần lớn gia đình đồng bào Nùng đã xây được nhà gạch, nhà tầng giống với người Kinh. Tại một số xã tập trung đông đồng bào dân tộc Nùng sinh sống như: Tân Sơn, Sơn Hải, Hộ Đáp, Cấm Sơn… đồng bào còn lưu giữ được một số ngôi nhà trình tường cổ. Với những nét độc đáo riêng, những ngôi nhà trình tường được xem là nét đặc trưng văn hóa của đồng bào Nùng. Bởi, thông qua hệ thống nhà ở người ta có thể thấy được thói quen sinh hoạt, hệ thống tư tưởng cũng như bản sắc văn hóa ẩn chứa trong từng dân tộc. Chính vì vậy, những ngôi nhà trình tường không chỉ đơn thuần là không gian sinh hoạt chung của các gia đình người dân tộc Nùng mà còn là không gian chứa đựng nhiều giá trị truyền thống và trở thành vốn quý để phát triển du lịch.
Dao là một trong 7 thành phần dân tộc chủ yếu của tỉnh Bắc Giang, sinh sống tập trung ở các huyện Sơn Động, Lục Nam, Lục Ngạn. Đồng bào hiện còn gìn giữ nhiều sinh hoạt văn hóa truyền thống của dân tộc mình, trong đó không thể không kể đến hát dân ca, người Dao gọi là Páo dung.