Chùa Kem hay còn gọi là Sùng Nham tự, thuộc tổ dân phố Kem, thị trấn Nham Biền, huyện Yên Dũng (Bắc Giang) không chỉ là trung tâm sinh hoạt văn hóa tôn giáo, nơi đây còn từng là căn cứ của những nghĩa quân, du kích cách mạng ở nhiều thời kỳ, trong đó có nghĩa quân Yên Thế. Chùa Kem - di tích lịch sử cấp quốc gia đặc biệt đã và đang được giữ gìn chu đáo, thu hút đông đảo khách thập phương tới vãn cảnh, lễ chùa.
Lục Ngạn là huyện miền núi phía Đông Bắc của tỉnh Bắc Giang, cách Thành phố Bắc Giang khoảng 40km. Là huyện có nhiều tiềm năng phát triển du lịch, là một trong những vùng cây ăn quả lớn nhất miền Bắc với diện tích trên 28.000 ha cây ăn quả các loại. Việc còn gìn giữ được nhiều nét bản sắc văn hoá truyền thống của các dân tộc ít người cũng là một lợi thế trong phát triển và kết nối du lịch đến Lục Ngạn.
Then là một sinh hoạt văn hoá mang đậm màu sắc tín ngưỡng, nghệ thuật của người Nùng. Không ai còn nhớ hát then có trong cộng đồng từ bao giờ, chỉ biết rằng hát then đã tồn tại từ lâu lắm rồi, từ tổ tiên xa xưa truyền lại, trong các câu chuyện cổ đã kể về hát then, nhờ then mà con người được thần linh che chở, qua then mà con người truyền đạt được những ước muốn của mình tới các vị thần. Theo quan niệm của đồng bào, “Then” có nghĩa là “thiên” - tức là Trời; Then được dùng trong những sự kiện trọng đại hay các lễ cầu an, chữa bệnh, giải hạn, sinh nhật, tang lễ, mừng nhà mới… Đối với những dịp trọng đại như cấp sắc cho người làm then thì nghi lễ kéo dài 3 ngày 3 đêm mới xong. Các nghi lễ then được sử dụng khá thường xuyên trong đời sống của người Nùng ở Bắc Giang. Tuỳ từng điều kiện, hoàn cảnh mà một gia đình tiến hành bao nhiêu nghi lễ trong một năm.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa và bản sắc riêng. Những yếu tố cơ bản cấu thành nên bản sắc đó là phong tục, tập quán và các nghi lễ dân gian truyền thống. Sự lưu giữ và trường tồn của phong tục tập quán trong mỗi nền văn hóa nói nên sức sống của dân tộc. Trong đó, nghi lễ truyền thống là mối liên hệ thắt chặt tinh thần của thế hệ hiện tại với cha ông trong quá khứ để trong tương lai hun đúc thành sức mạnh làm tăng sức sống của một dân tộc.
Nhắc đến người Dao, nhiều người nhớ tới những nét văn hóa đặc sắc tiêu biểu như lễ cấp sắc, đám cưới hay nghề thêu thổ cẩm trên những trang phục độc đáo. Song ít ai biết rằng, cũng giống như những dân tộc thiểu số Tày, Nùng, Cao Lan, Sán Chí, Sán Dìu… người Dao ở Bắc Giang còn lưu giữ được những làn điệu dân ca của dân tộc mình. Trong sinh hoạt cũng như trong lao động sản xuất, đời sống tâm linh, người Dao luôn có những làn điệu dân ca phù hợp để phản ánh, ngợi ca giá trị của cuộc sống. Tuy nhiên theo thời gian, dân ca của người Dao ở Bắc Giang cũng dần bị mai một do nhiều yếu tố nhưng rất may ở thị trấn Tây Yên Tử vẫn có những nghệ nhân luôn say đắm, tìm tòi và gìn giữ những làn điệu dân ca cổ của dân tộc mình, góp phần bảo tồn di sản văn hóa dân tộc, tiêu biểu là Nghệ nhân ưu tú Triệu Thị Bình.
Người Dao là một dân tộc gồm nhiều nhóm khác nhau: Dao Đỏ, quần chẹt, dao Thanh Phán, Thanh Y, Áo Dài. Từ ngàn đời nay, người Dao thường sinh sống ở những vùng núi cao thuộc các tỉnh phía Bắc và rải rác đến miền Trung. Chính vì đặc điểm cư trú của người Dao nên họ đã tích luỹ được nhiều tri thức y học dân gian trong việc tự bảo vệ sức khoẻ của cộng đồng.